TÌNH YÊU DÀNH CHO TRẺ EM (Bài Viết Đoạt Giải Top Cuộc Thi 'Kể Chuyện Về Nghề Giáo' Do "Quỹ Giáo Viên Hạnh Phúc" tại Việt Nam Tổ Chức)



Tác giả: Kaline Hua

"Hiện tại, tôi là một blogger tự do và là sinh viên ngành ngôn ngữ Anh của trường Đại Học Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương.

Hiện tại thì tôi đã có được những cô cậu học trò nhỏ của mình cũng như là những đứa em nhỏ mới của tôi, gồm ba cô cậu nhóc tì xinh xắn: Bình(8 tuổi), My(6 tuổi) và một cậu bé khá là đặc biệt, thường xuyên phải được nghiêm khắc dạy dỗ nhất. Cậu bé ấy tên là Thái(9 tuổi)!

Sở dĩ tôi đã nói rằng cậu bé ấy là phải được nghiêm khắc dạy dỗ nhiều nhất là bởi vì Thái là một cậu bé không bình thường, em ấy bị chứng teo não từ bé nên cậu ấy không thể nào hành động như những đứa trẻ bình thường khác được. Hàng xóm thường xuyên than phiền nhà của cậu bé rằng mỗi buổi trưa hoặc tối cậu ấy luôn đến mỗi nhà lén mở cửa toang ở nhà họ, khiến nhiều người tưởng trộm lén vào nhà. Từ đó, bà nội của cậu bé, người mà nhà tôi thường hay gọi bằng cái tên thân thuộc là bác Hai, dù bác có thường hay vô cùng bận rộn với mọi công việc trong nhà nhưng bác luôn yêu thương em ấy nhất và cố gắng dạy dỗ em ấy một cách tử tế nhất.

Tôi từng rất sợ em ấy, bởi vì nếu em ấy mà có lỡ một ngày chơi với những kẻ xấu thì hành động của em sẽ bắt trước và nhiều lúc gây nguy hiểm cho người khác mà em ấy không thể nhận thức được. Tôi xin kể một câu chuyện về em Thái với tôi có thật như thế này:

“Lần đầu tiên khi tôi gặp em ấy. Nói thật rằng thì tôi cũng chưa biết em ấy đã bị bệnh đâu bởi tính tôi vốn rất thương con nít, tôi đã để cho em ấy vô nhà chơi và em ấy cũng khá là vui vẻ lúc đó. Tôi vẫn cho em vui chơi thoả thích, nhiều lúc em ấy có nghịch ngợm nhưng mà tôi vẫn nghĩ đơn giản bởi đó là trẻ con, nhiều lúc cái sự nghịch ngợm đó đã tạo nên nét ngây thơ rất riêng vốn có của các em. Nhưng sau khi nghe bố mẹ tôi than phiền và bác Hai của tôi kể rằng, thì tôi mới thực sự rất sốc bởi vì em ấy đã bị bệnh vấn đề về não bộ và em ấy đã phải bị nhốt trong chuồng từ bé.

Nguyên nhân là do bởi vì ảnh hưởng bởi việc mẹ em bị nghiện ma túy trước kia nên ảnh hưởng đến não bộ của em khi em đã được sinh ra. Tôi cảm thấy vừa đau xót nhưng xen lẫn là sự sợ hãi bởi vì như tôi đã nói, em ấy có thể qua nhà mình và làm những hành động nguy hiểm mà mọi người không lường trước được. Tôi có từng hỏi bác Hai rằng tại sao không đưa em ấy đi điều trị nhưng mà bác nói là cậu ấy không thể trị được nữa bởi vì đó là bệnh bẩm sinh rồi. Nhà tôi đã từng bị em qua quậy phá nhà đến mức bị em ấy phóng con dao lớn vào nhà tôi khiến tôi cũng hoảng hồn, sợ muốn mất máu ra. Sau đó thì tôi nghĩ rằng mình phải nghiêm khắc với em hơn. Có lần, khi mà không kiềm chế được bản thân của mình nên đã đánh em ấy một phát rất đau nên sau khi nghe lời khuyên từ gia đình em tôi cũng cố gắng kiềm chế bản thân và cố gắng chơi với em nhiều nhất có thể”.

Đó là một câu chuyện rất là buồn và rất là thương cho những hoàn cảnh như em Thái. Bởi vì, em đã phải sinh ra trong một hoàn cảnh trớ trêu đến như thế. Tôi không nghĩ đó là sự trừng phạt của ông trời bởi vì tôi tin rằng “ông trời không cho ai tất cả nhưng cũng không lấy đi hết những gì của ai”, tôi vẫn cảm nhận được con người trong em một sự ngây thơ, trong sáng, thánh thiện nào đó đã uẩn khúc một góc nào đó trong con người của em mà đã bị giấu kín đi. Tôi vẫn tin là một ngày nào đó khi em được một ai đó chữa lành vết thương ấy của em, một ngày nào đó em sẽ được vui vẻ đến trường như bao bạn khác.

My và Bình cũng là hai người học trò và cũng là những người em của tôi. Tôi thường hay dạy các em về rất nhiều điều kể cả việc học tiếng Anh ở nhà và ở lớp. Chúng tôi cùng nhau vui chơi các hoạt động bổ ích, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vui buồn trong cuộc sống, những kiến thức hay trong sách vở,....

Thực sự rất là vui và hạnh phúc khi ở bên những phút giây đó cùng các em. Mặc dù là các em vẫn chưa học tốt được tiếng Anh cho lắm, nhưng đôi khi tôi cũng chỉ cho các em về những việc như làm việc nhà, làm sao để phụ giúp gia đình, những kiến thức về đọc và viết hay kỹ năng hội họa, chẳng hạn. Tất cả thứ gì có thể, để mà tôi có thể gần gũi và thân thiết với các em hơn khi các em vẫn còn là những đứa trẻ đáng yêu và sau này chính là những chủ nhân tương lai của đất nước nữa.

Tôi cảm thấy như nó mang lại cho tôi về một thứ gì đó vô cùng thiêng liêng mà trước kia tôi chưa bao giờ có được.

Tôi có ước muốn từ nhỏ sau này được trở thành một người có thể làm một công việc liên quan đến trẻ em. Chẳng hạn, phổ biến như là làm giáo viên hay bác sĩ nhi đồng,...đại loại thế. Nhưng tôi vẫn luôn sợ rằng có một ai đó nói với tôi ra một câu như thể rằng: ”Sao đầu óc của mày không biết lớn khôn gì hết vậy?!” hoặc “Mày cứ chơi với tụi con nít trong xóm thế riết sao mày sau này đi làm biết cư xử gì?!”. Những lời nói đó như muốn cứa một nhát dao vào tim tôi vậy. Chẳng lẽ tình yêu ấy có gì sai?

TÌNH YÊU DÀNH CHO TRẺ EM luôn là tình yêu giúp cho mỗi đứa trẻ của chúng ta sau này chúng sẽ vẫn cảm nhận được rằng chúng đã có một tuổi thơ như ý muốn, chúng sẽ cảm thấy gia đình, người thân của chúng luôn yêu thương chúng. Dù thế giới ngoài kia đang đầy cám dỗ và nguy hiểm, thì nhà chính là nơi an toàn nhất chúng có thể quay về. Tôi luôn muốn trở thành một con người như thế, không chỉ như là một người đi trước để dạy bảo chỉ dẫn cho các thế hệ sau của mình mà còn là một người bạn mà các em có thể tâm sự và chia sẻ mọi điều trong cuộc sống. Tôi vẫn không quên một câu chuyện từ năm tôi học lớp 1, tôi đã bị bạn bên cạnh của mình bắt nạt, ăn hiếp và bạn đó luôn “lấy” rồi “phá” hết tất cả đồ dùng học tập của tôi có. Đến khi về nhà thì mẹ của tôi, thay vì hỏi thăm tôi thì bà ấy lại đánh tôi và trách tôi tại sao lại làm mất hết đồ đạc của tôi như thế.

Năm lớp 4, thì nghiêm trọng nhất đó chính là tôi đã bị bạn bè của mình xúc phạm đến thân thể của mình mà bản thân mình không thể làm được gì hết cả. Tôi sợ cái cảm giác mà khi mình nói cho cô giáo mình biết thì cô chỉ lơ đi hoặc bạn bè sẽ càng ghét tôi hơn. Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác mà có một lần tôi quên mang kính của mình, lúc đó tôi học môn Toán khá kém và cô giáo luôn kèm cặp tôi rất là gắt gao thì khi cô biết tôi quên mang kính, cô đã đánh tôi và đó là lý do tại sao tôi luôn đeo kính bất kỳ lúc nào.

Tôi luôn muốn mỗi đứa trẻ ở bất kỳ sẽ không phải chịu cảnh như thế nữa, các em vẫn luôn cảm nhận được cuộc sống này vẫn còn đang rộng mở cho các em. Những trò chơi nguy hiểm, chết người luôn đầy rẫy trên mạng là một điều không thể trối cãi được, nhưng nó không phải là toàn bộ nguyên nhân khiến chúng phải tự tử cả. Nếu có một một ai có thể giúp chúng giãi bày nỗi sợ hãi ấy, thì chắc chắn sẽ không đến nỗi có những câu chuyện thương tâm đến thế.

Bây giờ mặc dù tôi đã bị tổn thương, nhưng tôi vẫn đang cố gắng chữa lành cho mình bằng một cách tích cực nhất. Hi vọng ai đó sẽ thấu hiểu và cổ vũ cho tôi trên con đường tốt đẹp ấy...!

Như một cách để chữa lành cho đứa trẻ bên trong của mình làm cho cuộc sống này trở nên ý nghĩa hơn rất nhiều. Khi tôi nghĩ tới em ấy mình dường như không còn sự lo âu lo lắng gì cả❤️❤️❤️🙏. Tôi rất biết ơn điều đó.

Đây là vài dòng thơ tôi viết hồi còn chơi với một đứa em khác của mình trong xóm, mỗi khi đọc lại thì mình tự hỏi rằng tại sao tôi có thể viết ra những dòng ngây ngô đến thế, viết tiếng Anh nữa mới ác chớ?....Không biết em giờ thế nào đã lâu lắm không gặp hay liên lạc gì với em rồi và tôi cũng xin dành tặng những câu thơ ấy cho ba cô cậu em học trò thân yêu của tôi, nó như thế này nè các bạn:

“I love it, it’s really like a child!

You drive me like a carousel

Like a child!

A greatest love in our childhood

We have to get it right

Like the other children!

We’re believing for a brighter future

To give everyone a hand with our hopes

Put all our trusts in them

It’s really like a child haeow!”

*Tạm dịch:

(Chị thích lắm, nó như một đứa trẻ vậy!

Em khiến chị như cái trò kéo quân

Như một đứa trẻ!

Một tình yêu đẹp nhất của tuổi thơ

Chúng ta ko thể ko có được

Như những đứa trẻ khác!

Chúng ta luôn tin vào một tương lai tươi sáng hơn

Giúp đỡ họ bằng tất cả niềm hi vọng của ta

Luôn tin tưởng họ tuyệt đối

Cứ như một đứa trẻ thôi haeow!)

Bình, My và cả Thái nữa, chị rất yêu quý các em và dù chị không sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng hi vọng rằng các em luôn được hạnh phúc. Nếu chị rãnh chị sẽ qua chơi và mua quà bánh cho các em nhé. Hi vọng, tất cả chúng ta khi ở gần bên các em sẽ luôn cảm nhận được rằng mình đã có những phút giây vui vẻ nhất bên các em và hơn nữa, đó là động lực và tình yêu thương rất cao cả dành cho tất cả các em sau này."
#minigame2021 #giaovienhanhphuc #kechuyenhay



1. Giải thưởng từ Quỹ Giáo Viên Hạnh Phúc trao tặng.


Available on Happy Teacher Foundation's fanpage:
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=250649333266087&id=103926147938407

-------------------

🌐 Kaline Hua:

Facebook: https://www.facebook.com/kaline.hua

Instagram: https://www.instagram.com/kalinehua/

Gmail: kalinehua48@gmail.com

Kaline Hua‘s personal blog:

https://kalinehua.blogspot.com/?m=1

#kalinehua


Comments