🍀THA THỨ (Tham gia cuộc thi "Ngàn Đoá Sen Thơm - Vu Lan Mùa Hiếu Hạnh" Do "CLB Sinh Viên - Sống Không Hối Tiếc" tổ chức.)

Tác giả: Kaline Hua
#muavulan2021, #momanddad

Con nhìn lại con gấu bông của mình khi mẹ tặng con lúc con khoảng 4 tuổi. Con nhìn lại bức ảnh con đã chụp với bố cùng anh hai khi chúng ta đi biển cùng nhau, cảm giác không chỉ hồi ức quay trở lại mà còn là sự hoài niệm về những gì bố mẹ đã hi sinh cho con. Kể cả khi con đang thực sự rất giận bố mẹ.

Con đã từng nói với mọi người rằng, bố mẹ của con họ rất khó tính, hầu như ít khi tin tưởng ai ngay cả những người ở trong gia đình mình. Nhớ mỗi lần khi con nấu ăn, con dù không dám tự nhận mình là một người nấu ăn ngon, nhưng hầu hết con nấu ăn rất ít khi nào vừa vị của bố mẹ. Bởi vì đối với bố mẹ, những món ăn của con nấu thật sự ăn cũng tạm được, hay nói trắng ra là “dở”.

Bởi vì lẽ đó, con thường hay bị so sánh với những đứa bạn cùng chăng lứa khác. Thậm chí, con từng bị nói là tệ hơn cả một đứa bạn con không quen biết, dù đã nghỉ học giờ chỉ đi phụ gia đình bán quán cơm ở khu chợ ngay công ty Samho. Còn con, chỉ đa phần lo học rồi về là chính nhưng đối với bố mẹ...con cái phải vừa biết phụ cha mẹ kiếm tiền, phải vừa học giỏi mới là một đứa con bố mẹ quý trọng. Chứ không phải là một đứa chỉ biết “học và học” dù có học giỏi đến mức nào, dù gia đình ta cũng không phải quá khó khăn gì. Bố và mẹ đều làm công nhân dù lương chỉ khiêm tốn được khoảng 10 mấy triệu một tháng, gia đình chúng ta cũng có thể có được 3 bữa cơm để sống qua ngày.

Con vẫn nhớ hoài, hồi đó khi con đang học lớp 2 con đang làm bài tập Toán, lúc đó thì bố đang chỉ bài cho con. Khi bố thấy con làm sai, bố đã lỡ tay đánh con rất đau khiến con bật khóc, lúc mà bố thấy con khóc và con không trả lời thì bố đã lấy một cây gậy rất là lớn để mà răn đe con, lúc đó bố thật sự rất đáng sợ.....

Đối với mẹ thì ngoài chuyện mẹ đã từng đánh con, thì có một chuyện thật sự con vẫn nhớ đến bây giờ đó là lúc đó con đi lấy gạo đem ra cho gà ăn, lúc đó vô tình có lỡ đi qua không may đạp phải, làm đổ chồng vải của mẹ đã được sắp xếp rất chỉnh chu để mẹ chuẩn bị đi may, con lúc đó chỉ biết vội vã cuống cuồng sắp lại cho gọn. Khi đó, mẹ đã vô cùng tức giận với con vì đã làm lộn xộn hàng của mẹ và mẹ đã tát con một cái rất đau, mắng con những lời rất thậm tệ. Con đã cố gắng giải thích rằng con đã không cố ý làm đổ hàng của mẹ, nhưng mẹ đã không lắng nghe con, chỉ biết lo sắp lại đống hàng mà không để ý đến con đã khóc lặng vì bị oan nữa.
Thật không đáng, khi bài viết này chỉ là một bài viết để mà kể lại những câu chuyện buồn như thế này. Ngày Vu Lan sắp đến, con thặt sự muốn dành một tình cảm thật sự từ trái tim của mình, xem như đó là một sự tha thứ, giải thoát cho bố mẹ và con, bỏ qua mọi lỗi lầm xưa cũ.

Dành cho người bố của con, một bài viết từ lâu con đã viết dành cho bố. Dù là một người có đôi lúc nóng tính. Nhưng bố chưa bao giờ đòi hỏi con phải là môt con người nào đó quá hoàn hảo trong cuộc sống, kể cả trong sự nghiệp viết lách, làm blogger của con. Thậm chí, có lần con chỉ nấu cho bố một bữa cơm chỉ với rau luộc, chấm với nước mắm tỏi ớt, một ít đồ mặn và canh rau luộc hết. Bữa cơm đạm bạc như thế thôi, bố cũng rất là vui. Vì bố đã từng nói với con rằng, hạnh phúc của gia đình mới là điều quý giá nhất với bố:

“ Bố ơi, cám ơn bố vì bố đã luôn động viên con và chia sẻ những điều thầm kín nhất. Con nghĩ, “chủ nghĩa hoàn hảo” ắt hẳn là một thứ đã dần thành “căn bệnh” của thế giới này. Bởi nó có thể đem cho con người bao nhiêu hào quang hào nhoáng trước thế giới này, chả ai muốn sản phẩm hay bài viết của mình bị chê bai cả và con cũng thế thôi, con nghe con cũng cảm thấy rất buồn nữa.

😢Con có thể, làm cho mọi người hiểu lầm vì cách nói chuyện của con.

😢Con có thể, làm cho mọi người ghét con bởi vì sự ngu ngốc của con.

😢Con có thể, làm cho mọi người không còn tin tưởng con nữa bởi sự hậu
đậu của con.
........

💓Mọi thứ khuyết điểm của con chẳng chắc sẽ chẳng bao giờ có thể kể siết được. Tuy nhiên, bố vẫn luôn ở bên con và luôn coi con chính là thiên thần bé bỏng của bố. Hai dòng nước mắt của con đã rơi khi viết những dòng tâm sự này, con nghĩ con sẽ không trở thành một người hoàn hảo cho thiên hạ xem nữa. Mỗi ngày, vẫn sẽ là mỗi buổi sáng. Bố thức dậy nấu đồ ăn sáng cho con và đưa con đi học mỗi ngày dù mất tới “ba mươi phút” đồng hồ.
💓Dù con là một người luôn làm vì trẻ em nhưng dù đứa trẻ nào có mạnh mẽ hay biết tự lập giỏi đến mức nào đi chăng nữa. Chúng vẫn luôn cần một người bố luôn sẵn sàng yêu thương chúng mọi lúc, mọi nơi.....❤️❤️!”.

Gửi tới mẹ, một người con đã luôn muốn nói những lời nói này từ lâu:

“Mẹ ơi, con biết rằng đối với mẹ con là một đứa vô dụng, khá là lạnh nhạt với mẹ. Con hiện tại bây giờ khác xưa rất nhiều. Bây giờ con có thể phụ giúp mẹ và tự kiếm tiền mà không cần phải xin của bố mẹ quá nhiều rồi. Bây giờ, khi nhìn lại, dù mẹ có đang bực tức con như thế nào đi chăng nữa. Mẹ vẫn là người luôn bảo vệ con tới cùng khi con gặp khó khăn, thử thách. Con vẫn nhớ rằng, mẹ vẫn luôn tự tay may những chiếc quần, chiếc bóp, cặp bằng vải rất đáng yêu mẹ dành cho con, từ chính tay nghề may vá vốn có của mẹ. Mẹ chính là người đã mua tặng cho con chiếc nón “tai bèo” để con có thể tránh được cái nắng mỗi buổi trưa nắng gắt, dù chiếc nón ấy khi con đội lên con thường bị bạn bè của con trêu chọc. Tuy nhiên, đối với con đó là chiếc nón đẹp nhất mà con từng có. Và mẹ, cũng chính là người đã luôn ủng hộ con trên con đường sự nghiệp của mình. Khi bây giờ, khi con đang học Đại học, con đã được học ngành mình mong muốn (ngành ngôn ngữ Anh).



Công lao của mẹ, đối với con thực sự không thể nào kể hết được. Mẹ đã nhiều lần không ngại những công việc trong xí nghiệp cực nhọc, ảnh hưởng xấu sức khỏe của mẹ mà kiếm những đồng tiền ít ỏi cho con được đi học, mua những món ăn vặt thật ngon, những món bộ đồ, giày dép thật đẹp,... để con không phải bị thiệt thòi hơn bao bạn đồng trang lứa khác. Con mong mẹ luôn giữ sức khỏe, hạnh phúc và bình an với cuộc sống hiện tại với con. Dù sau này con có phải xa mẹ để lập nghiệp, con vẫn sẽ luôn nhớ về mẹ, người đã sinh ra con. Sẽ luôn nhớ đến những gì tuyệt vời nhất mà mẹ đã dành cho con”.

Dù bố mẹ không phải là hai người bố mẹ quá tuyệt vời, nhưng con vẫn cảm thấy con thực sự may mắn khi còn bố và mẹ bên cạnh con. Sai lầm thì không ai có thể tránh khỏi khi nuôi dạy con cái của mình, điều đó con sẽ luôn sẵn sàng bỏ qua vì con tin rằng, bố mẹ vẫn sẽ luôn yêu thương con và con sẽ dần thấu hiểu bố mẹ mình hơn. 


Con vẫn luôn chờ đến mỗi ngày sinh nhật của con, bố mẹ sẽ cùng ở bên con chúc mừng sinh nhật của con. Cùng thổi nến, ăn bánh kem vui vẻ, rộn ràng tiếng cười nhộn nhịp. Hay đến những ngày Tết (Tết Nguyên Đán) sum họp, gia đình chúng ta cùng nhau đến chùa thắp nhang cầu nguyện, hái lộc đầu năm, cầu cho một năm mới tốt đẹp hơn. Trong tim con, bố mẹ vẫn luôn là hai người thân đặc biệt hơn cả. Con vẫn rất thương bố mẹ, thậm chí mặc dù khi đã đậu Đại học, con vẫn luôn cố gắng học trường ở gần nhà mình nhất để được có thể ở bên bố mẹ và phụ giúp bố mẹ những công việc lặt vặt trong nhà. Để đền đáp lại những giọt mồ hôi, nước mắt bố mẹ đã đổ xuống vì muốn con được thành tài.



☘️Available on Sinh Viên - Sống  Không Hối Tiếc Community • Religion Organization:
https://www.facebook.com/985624848314337/posts/1757493797794101/


-------------------

🌐 Kaline Hua:

Facebook: https://www.facebook.com/kaline.hua

Instagram: https://www.instagram.com/kalinehua/

Gmail: kalinehua48@gmail.com

Kaline Hua‘s personal blog:

https://kalinehua.blogspot.com/?m=1

 

#kalinehua



Comments