TẠI SAO TÔI LẠI NHƯ VẬY?! (Tham dự cuộc thi "Phá bỏ giới hạn - Break The Limit" do dự án "The EYES Project" tổ chức.)
🌱Tác giả: Kaline Hua
"Tôi có vẻ là một cô gái vô cùng nhạt nhẽo trong mắt một ai đó. Đôi lúc, lại khá là thẳng thắn với người khác khiến họ nghĩ rằng tôi là một đứa cứng đầu.
Sống thật đã khó, sống tốt thì lại càng khó hơn. Một con người luôn phải sống trong một thế giới toàn là những kẻ hai mặt, ít nhiều gì cũng sẽ bị ảnh hưởng theo. Cũng may, nhờ luôn sống là chính mình nên bản thân tôi cũng dễ thở hơn một chút.
Bản thân ai cũng đều có mặt tối của mình cần phải biết kiểm soát. Nếu không, con quỷ ấy dần sẽ chiếm lấy cơ thể bạn và bạn sẽ là một kẻ tội đồ một ngày nào đó không hay. Hôm nay là một buổi tối tháng 6 trời âm u, trời không trăng cũng chẳng thấy được một ngôi sao nào trên bầu trời. Tâm trí tôi bỗng nhớ lại một câu chuyện, mà đến bây giờ mặc dù đã đòi lại được sự công bằng cho mình. Nhưng tại sao cơn ác mộng ấy lại chưa bao giờ để tôi ngủ yên.
Chuyện xảy ra vào năm tôi học lớp 8, vẫn như bao bạn học sinh khác. Tôi vẫn đến trường, học tập và hết giờ học rồi về nhà. Nhưng không may mắn như bao bạn khác, trong mắt của các bạn lớp 8A tôi ngày ấy, tôi vốn là một đứa khác người. Họ cảm giác tôi là một kẻ khó gần, dù tôi luôn sẵn sàng cởi mở khi họ muốn trò chuyện với tôi. Họ cảm giác tôi là kẻ điên, dù tôi luôn sống một cách vui vẻ, tự nhiên nhất. Họ muốn tránh né tôi, bởi họ nghĩ tôi không xứng đáng để trò chuyện, chia sẻ với họ.
Có một cô bạn trong lớp được coi như là “chị đại” của một nhóm bạn nữ lớp tôi. Từng một thời gian trước, cô ấy là người thường xuyên làm những hành động quấy rối, xúc phạm thân thể của tôi bằng cách tụt quần của tôi xuống, để lộ quần trong và mông của tôi mỗi khi tôi mặc đồ thể dục trước mặt mọi người. Đôi khi, lại nói những lời giễu cợt như: “Rách quần, rách quần, rách quần kìa...”, làm tôi xấu hổ vô cùng. Rất nhiều lần tôi đã từng răn đe cô ấy, nhưng bạn ấy hầu như chỉ bỏ ngoài tai những lời nói của tôi, coi tôi như là một đứa như trò đùa của bạn đó vậy.
Cứ như vậy làm rất là nhiều lần với tôi trước mặt mọi người một cách bất ngờ. Có nhiều bạn chỉ cười đùa thích thú, nhiều bạn khác chỉ vô cảm không thèm quan tâm, bởi tôi là ai? Tôi như thế nào? Đó đâu phải là việc của họ, việc gì họ phải quan tâm với một đứa đã là cái gai trong mắt của họ.
Sau khi tôi nói với cô phó hiệu trưởng của trường tôi về chuyện của tôi đang mắc phải. Cô đã hứa sẽ giúp tôi hết mức có thể, vì trách nhiệm của một người giáo viên nên làm, đó là bảo vệ học sinh của mình trước sự bắt nạt, nguy hiểm. Cũng may cô cũng đã giải quyết và giúp tôi giành lại được công lý của mình trước ánh sáng, trước mặt tập thể lớp tôi. Tôi rất biết ơn cô về điều đó, mặc dù ngày thường cô có vẻ là một người rất nghiêm khắc, đôi lúc khiến tôi cũng phải e dè. Tuy nhiên, thật sự đối với tôi trong chuyện này cô như là một vị cứu tinh duy nhất của tôi vào lúc đó.
Nhiều năm trôi qua, có lẽ tất cả mọi người kể cả cô phó hiệu trưởng cũng đã quên đi chuyện buồn năm xưa ấy. Có lẽ họ có thể không biết được rằng, “nỗi ám ảnh kinh hoàng” sau câu chuyện “đau lòng” của cô bé điên năm ấy, dường như vẫn cứ đeo bám cô dài đăng đẳng cho đến tận bây giờ. Cô phải vùng mình lên để tiếp tục sống, cố gắng trở thành một người có ích cho gia đình, xã hội. Đôi khi, cô phải hoà mình trở thành “kẻ xấu trước những kẻ xấu” bằng đầu óc, trí khôn của mình để không còn phải trải qua câu chuyện đau lòng như thế một lần nữa. Cô từng nghĩ rằng, nếu một ngày mình có thể kiểm soát được bọn chúng thì cuộc sống cô sẽ nhẹ nhàng hơn biết bao, nhưng đâu thế nào được. Hơn nữa, lương tâm của cô đâu phải lúc nào cũng cho phép cô lúc nào cũng phải đóng giả trước mặt những kẻ tiểu nhân để tồn tại.
Đó là điều tôi đã luôn phải đấu tranh mỗi ngày, kể cả bất kỳ ai ở thế giới điên rồ này. Có lẽ một cô bé đáng yêu, đôi khi cũng đã từng là một người mà ai cũng ghét cay, ghét đắng trong quá khứ của cô ấy. Một điều mà kể cả người thân, bạn thân của cô bé ấy sẽ không bao giờ biết được, cho đến khi đọc đến cuối dòng của status này. Cô từng bị đầy đoạ, phân biệt đối xử đến mức không ai muốn học tập, làm việc nhóm cùng cô ấy khiến cô bị lẻ loi gần như cả một tuổi thơ.
Có người từng nói tôi rằng, tôi vốn sinh ra đã phải chịu kiếp sống cô độc như vậy rồi, phải cố gắng chịu đựng hoặc nếu biết cố gắng thay đổi hay không thôi. Tôi cũng đã từng tin là như vậy, nhưng bây giờ nếu bạn hỏi tôi rằng, tôi vẫn còn đang phải sống bị cô lập, một mình nữa hay không thì một ngày nào đó nếu tôi đã thật sự tìm được lối thoát ấy cho mình. Tôi sẽ trả lời cho bạn biết sớm thôi....!
5. CÁ TÍNH
-Kaline Hua-
Thương hay không thương?
Ghét hay không ghét?
Tha thứ hay không tha thứ?
Giờ chỉ là nỗi đau.
Thương tôi vì tôi khờ dại...
Ghét tôi vì tôi ngốc nghếch…
Tha thứ vì tôi còn trẻ...
Dẫu chỉ là quá khứ...
Vết thương khứa trong tim.
Vốn là kẻ khác người;
Cá tính là bản chất;
Tốt tính do phán xét;
Yêu tôi một khoảnh khắc;
Chắc gì đã khắc sâu?
Thanh thản mà rời đi;
Níu nhau để làm gì?
Nước mắt được trở về;
Chim cần đi tìm tổ;
Chân ngựa phải có móng;
Tâm trí cần lương tâm.
Cầu nguyện tới với Ngài...
Làm chủ sự cám dỗ;
Dẫn ta theo chính lộ;
Cứu chuộc được hằng sống;
Đường đến sự thanh bạch."
***Available on The EYES Project:
https://m.facebook.com/theeyesproject110/photos/a.393595782294839/393825715605179/?type=3
Facebook:https://www.facebook.com/kaline.hua
Instagram:https://www.instagram.com/kalinehua/
Gmail: kalinehua48@gmail.com
Kaline Hua ‘s personal blog:
https://kalinehua.blogspot.com/?m=1



Comments
Post a Comment