VIẾT LÁCH & LÀM TÌNH NGUYỆN
- Kaline Hua-
Nghe có vẻ không liên quan gì với nhau. Tuy nhiên, đó là việc tôi đã luôn cố gắng làm mỗi ngày mỗi khi chuẩn bị viết vài dòng xuống để tâm sự.
Nhiều lúc tôi hi vọng rằng, bài viết của mình sẽ lan tỏa được một giá trị nhân văn nào đó đến người đọc. Họ sẽ không còn vô cảm. Họ sẽ không còn đang căm phẫn. Họ sẽ không còn giận dỗi gì nữa. Họ sẽ không còn phân biệt đối xử nhau nữa. Họ sẽ không còn đang tự giết chết bản thân mình. Tất cả những gì họ nên làm đó là tha thứ và cố gắng cho đi mỗi ngày.
Từng viết một bài viết để kêu gọi quyền trẻ em. Từng viết một bài viết về nghề giáo, bảo vệ môi trường, bảo vệ động vật hoang dã, cuộc sống, sự nghiệp, việc tình nguyện,... Tôi luôn cố gắng thử sức với những chủ đề "tưởng dễ mà khó" ấy để đạt được một giá trị cao cả nào đó lớn hơn rất nhiều. Bằng những lời nói, lời văn chân thực nhất, ngôn từ có thể không quá hoàn mỹ, phức tạp.
Chúng ta đang sống trong một xã hội quá nhiều "khủng hoảng" từ môi trường đến kinh tế, từ vật chất đến tài chính, từ nguồn tri thức cho đến tâm lý con người. Điều đó chỉ một ngày tìm kiếm trên báo, tin tức mạng hay giấy thôi, ta đều có thể tìm thấy hầu hết ở đấy hàng ngàn, hàng chục bài viết khiến chúng ta đọc chúng ta cũng phải suy sụp theo. Những thứ tiêu cực ấy ít nhiều gì cũng ảnh hưởng một phần con người của chúng ta, khiến chúng ta bị stress, thậm chí dẫn đến trầm cảm.
Cách duy nhất chúng ta có thể làm đó là biết cách lắng nghe lại bản thân của mình và giải quyết những vấn đề ấy. Tất nhiên, sự thay đổi ấy không phải chỉ ngày một ngày hai. Đối mặt với những điều khủng hoảng ấy không phải là dễ, đó giống như không khác gì một thử thách cuộc sống đã đặt ra cho chúng ta. Chấp nhận nghịch cảnh và hành động thay vì từ bỏ để mà tốt hơn là điều cần thiết nhất bây giờ. Tôi cũng giống như các bạn, tôi cũng đã từng muốn buông xuôi tất cả vì cuộc đời này đã quá ác nghiệt với tôi, tôi không được làm những gì mình muốn, mình thích, mặc dù đã cố gắng trở thành "gái ngoan" để mà học hỏi từ những người đi trước. Đáng tiếc rằng, họ cũng không giúp tôi được gì. Điều đó bây giờ tôi vẫn còn nhớ mỗi khi nghĩ lại, nhưng bây giờ đối với tôi những quãng thời gian kinh khủng ấy đó bây giờ chẳng là gì cả. Hãy nên cảm ơn nó mới đúng, bởi nó đã giúp tôi trở nên cứng rắn, mạnh mẽ hơn rất nhiều. Đó tôi có thể gọi đơn giản là "trưởng thành từ những nỗi đau", nghịch lý thế đấy, biết khổ rồi mới biết trân trọng mọi thứ ta có hơn.
Đó là lý do tại sao tôi lại thích làm những công việc tình nguyện là như thế, ở đó không có ganh đua, tranh chấp ai hơn ai cả (ví dụ như Ai giúp đỡ được nhiều người hơn? Ai đóng góp được nhiều tiền hơn?.......không bao giờ, trừ khi bạn đang làm vì bị ép buộc). Chỉ có sự đồng lòng, chung tay, tự nguyện hi sinh, đóng góp một phần công sức nào đó của mình cho xã hội, gia đình và mọi điều tôi yêu, tôi quan tâm từ tận đáy lòng mình, đó mới là những điều nên làm đối với tôi. Công việc viết lách của tôi đó không chỉ là đam mê, mà nó còn là một cuộc hành trình tôi luôn đang tìm kiếm sứ mệnh của chính mình. Xem như, đó là cơ hội để mà chuộc lại hết những lỗi lầm của mình trong quá khứ nông nổi ấy.
❤️Chú thích: Những hình ảnh ở dưới là những hình ảnh của tôi hồi còn tham gia chiến dịch Hoa Phượng Đỏ năm 2019 ở Xã Đoàn Trung An
Facebook:https://www.facebook.com/kaline.hua
Instagram:https://www.instagram.com/kalinehua/
Gmail: kalinehua48@gmail.com
Kaline Hua ‘s personal blog:
https://kalinehua.blogspot.com/?m=1









Comments
Post a Comment